Tôi vừa đọc một bài báo trên Crypto Briefing. Nội dung: 'Cầu thủ Tosin Adarabioyo chuyển từ Fulham sang Chelsea. Các nhà đầu tư crypto nên chú ý.'
Và thế là hết. Không một dòng về token, không một dòng về smart contract, không một dòng về bất kỳ giao thức nào. Chỉ là một tin chuyển nhượng bóng đá thuần túy, được gắn mác 'crypto' như một nhãn dán rẻ tiền.
Có một căn bệnh đang âm thầm hủy hoại chất lượng thông tin trong không gian này. Tôi gọi nó là 'narrative exhaustion' – kiệt sức vì kể chuyện. Khi những câu chuyện thực sự về công nghệ, về kinh tế vĩ mô, về sự phi tập trung không còn đủ sức hút, các editor quay sang bất kỳ thứ gì có thể tạo ra traffic. Một cầu thủ chạy trên sân cỏ, được gán nhãn 'crypto', và họ hy vọng điều đó sẽ khiến ai đó click.
Nhưng click không phải là giá trị. Giá trị là sự hiểu biết. Và bài báo này không mang lại điều đó.
Tôi đã dành 25 năm trong ngành. Tôi đã thấy từ ICO điên rồ, đến DeFi Summer, đến sự sụp đổ của Terra và FTX. Điều xuyên suốt mọi chu kỳ là: tin tức giá trị phải mang lại một sự thay đổi trong bức tranh đầu tư. Một sự kiện phải thay đổi supply curve, thay đổi regulatory landscape, thay đổi technological frontier. Một cầu thủ đổi đội không làm bất kỳ điều gì trong số đó.
Đây là nơi tôi sẽ nói điều ngược lại với đám đông. Nhiều người bảo: 'Có còn hơn không, ít nhất nó cũng làm crypto gần gũi hơn với thể thao.'
Tôi không đồng ý. Loại nội dung này còn tệ hơn cả sự trống rỗng – nó đầu độc bộ lọc thông tin của bạn.
Hãy tưởng tượng bạn đang quản lý một danh mục đầu tư 7 con số. Mỗi tuần bạn đọc 50 bài báo. Nếu 20 trong số đó là 'rác narrative' như thế này, bạn không chỉ lãng phí thời gian. Bạn còn đang đầu tư sự chú ý của mình vào những thứ không liên quan – và vô tình bỏ lỡ tín hiệu thật.
Sự kiệt sức vì kể chuyện không chỉ là vấn đề của editor. Nó là vấn đề của toàn bộ ngành. Khi chúng ta chấp nhận bất kỳ nội dung nào chỉ vì nó có từ 'crypto', chúng ta đang hạ thấp ngưỡng chất lượng. Và một khi ngưỡng đó xuống thấp đủ, toàn bộ hệ thống thông tin trở thành tiếng ồn.
Chúng ta có hai lựa chọn. Hoặc tiếp tục tiêu thụ những thứ vô nghĩa, để các thuật toán quyết định điều gì đáng đọc. Hoặc trở nên kén chọn hơn, đòi hỏi mỗi bài viết phải trả lời câu hỏi: 'Điều này thay đổi gì trong cách tôi phân bổ vốn?'
Đối với tôi, câu trả lời hôm nay là: không gì cả. Và đó chính là lý do tôi đóng tab đó lại, và viết bài này.